Hắn ngẩng đầu nhìn phụ thân, rồi nói tiếp: “Trong mười hai vị Nguyên Anh ấy, hơn nửa là bị những bảo vật mà phụ thân mang ra hấp dẫn tới. Nhất là ba bộ nguyên anh tàn quyển và bảy quả bí thuật ngọc giản đặc biệt kia, đối với những tu sĩ Nguyên Anh đã mắc kẹt ở bình cảnh nhiều năm mà nói, sức hấp dẫn quả thực chí mạng.”
Phó Trường Sinh khẽ gật đầu, mọi chuyện đều không ngoài dự tính của hắn.
“Có tra ra được người của phe Đông Cung không?” Hắn hỏi.
Phó Vĩnh Thụy lắc đầu: “Hiện tại vẫn chưa có chứng cứ xác thực. Mười hai vị Nguyên Anh này, ngoài mặt đều thuộc phe trung lập, hoặc xuất thân từ những thế lực không có liên hệ rõ ràng với Đông Cung. Nhưng... cũng không thể loại trừ khả năng trong đó có kẻ đã âm thầm quy phục Đông Cung, hoặc bị Đông Cung mua chuộc.”




